Viết một đoạn văn nêu cảm nhận của em về tình mẫu tử qua bài thơ “Mây và sóng”

Tổng quan nội dung

Lời Giải Chi Tiết: Viết một đoạn văn nêu cảm nhận của em về tình mẫu tử qua bài thơ “Mây và sóng”

Bạn đang theo dõi bài viết hướng dẫn chi tiết Viết một đoạn văn nêu cảm nhận của em về tình mẫu tử qua bài thơ “Mây và sóng” thuộc chương trình môn Ngữ văn Lớp 7 của bộ sách . Để hoàn thành tốt bài học này, học sinh cần nắm vững các lý thuyết trọng tâm đã được thầy cô giảng dạy trên lớp, từ đó vận dụng linh hoạt vào việc phân tích và giải quyết các câu hỏi, bài tập thực hành. Bài viết dưới đây được biên soạn bởi đội ngũ giáo viên giàu kinh nghiệm, trình bày tuần tự và rõ ràng lời giải cho từng mục trong SGK (bao gồm cả các câu hỏi thảo luận Khởi động/Khám phá lẫn bài tập tự luận cuối bài). Hãy đọc kỹ từng bước hướng dẫn (step-by-step) để hiểu rõ bản chất vấn đề thay vì chỉ sao chép kết quả cuối cùng nhé.

Tình mẫu tử luôn là tình cảm thiêng liêng và cao cả nhất trong trái tim mỗi người. Ta-go, một nhà thơ nổi tiếng của Ấn Độ, ông đã thể hiện tình cao quý ấy qua lăng kính của một cậu bé trong những câu chuyện kể về mẹ

Bài mẫu 1

Tình mẫu tử luôn là tình cảm thiêng liêng và cao cả nhất trong trái tim mỗi người. Ta-go, một nhà thơ nổi tiếng của Ấn Độ, ông đã thể hiện tình cao quý ấy qua lăng kính của một cậu bé trong những câu chuyện kể về mẹ. Trong câu chuyện mây rủ đi chơi xa, cậu bé khao khát được bay lên ngắm bình minh và vầng trăng trên trời cao. Nhưng khi nhận câu trả lời:”hãy đến tận cùng của trái đất, đưa tay lên trời, cậu sẽ được nhấc bổng lên tận tầng mây”. Cậu đã nghĩ đến mẹ và nhận ra rằng không thể rời xa mẹ để theo đuổi thú vui của mình. Thay vào đó, là một trò chơi với mẹ “Con là mây và mẹ sẽ là trăng”. Như vậy, thay vì đi xa đến chân trời góc bể, người con đã lựa chọn ở lại bên mẹ và cùng mẹ khám phá về thiên nhiên trong mái nhà ấm áp hư trời cao xanh thẳm. Chỉ cần có mẹ, nơi ấy con có niềm vui và hạnh phúc. Và rồi đứng trước biển cả rộng lớn, cậu muốn là con sóng, đi xa bờ và khám phá đại dương bao la. Nhưng cậu chợt nhận ra “buổi chiều mẹ luôn muốn mình ở nhà”. Đó không chỉ là tình yêu tha thiết dành cho đáng sinh thành, đó còn là trách nhiệm của cậu bé khi nhớ tới lời dặn của mẹ. Dù trong hoàn cảnh nào, em cũng luôn mong mẹ sẽ là vầng trăng dịu mát hay bến bờ để con có thể trở về trong vòng tay ấm áp, yêu thương. Và để con có thể thủ thỉ mọi điều hay chỉ là những câu chuyện nhỏ, để được mẹ lắng nghe và sẻ chia tất cả. Hạnh phúc đôi khi bắt đầu từ những gì giản dị, gần gũi và thân thương đến thế. Nhà văn cũng muốn nhắn nhủ tới người đọc một chân lí không thể thay đổi đó là không có thứ gì có thể thay đổi được tình mẫu tử, đó là tình cảm thiêng liêng và vĩnh hằng.

Bài mẫu 2

Em đã tưởng tượng ra trò chơi để bên mẹ: Con là mây, mẹ là trăng, con lấy hai tay trùm lên người mẹ. Con là sóng, mẹ là bờ biển, con sẽ lăn, lăn, lăn và vỗ vào gối mẹ.

Tình cảm em bé dành cho mẹ là to lớn. Em bé rất yêu mẹ luôn muốn ở bên mẹ, vui chơi cùng mẹ. Tác giả đã sáng tạo ra những trò chơi thú vị để mẹ có thể chơi cùng. Điệp ngữ “lăn” vừa là hình ảnh tả thực: hành động em bé sà vào lòng mẹ hết lần này đến lần khác. Gợi hình ảnh em bé vô tư hồn nhiên, tinh nghịch vui chơi bên người mẹ hiền từ, dịu dàng, âu yếm che chở cho con. Hình ảnh tả thực những con sóng nối tiếp nhau, chạy đuổi theo nhau lan xa trên mặt đại dương bao la vỗ vào bờ cát. Trò chơi vừa thỏa ước mong làm mây, làm sóng tinh nghịch, bay cao, lan xa phiêu du khắp chốn; lại vừa được quấn quýt bên mẹ – như mây quấn quýt bên vầng trăng, như sóng vui đùa bên bờ biển.

Tình cảm mẹ dành cho em bé cũng vô cùng thiêng liêng. Mẹ luôn muốn ở bên để chăm sóc, chở che, vỗ về: mẹ mình đang đợi ở nhà, buổi chiều mẹ luôn muốn mình ở nhà. Mẹ giống như ánh trăng dịu hiền soi sáng từng bước con đi, bờ biển bao dung ôm ấp, vỗ về. Tình mẫu tử hòa quyện, lan tỏa, thâm nhập khắp vũ trụ mênh mông: Không ai biết mẹ con ta ở chốn nào. Cả bài thơ là tương quan của tình mẫu tử với thiên nhiên, vũ trụ. Ca ngợi, tôn vinh tình mẫu tử bao lao, thiêng liêng và vĩnh cửu

Bài mẫu 3

Trong bài Cuộc đời tôi, Ta-go viết: “Ngay từ lúc bé, tôi đã rất nhạy cảm với vẻ đẹp thiên nhiên, rất thích gần gũi, thân mật với cây cối, chim muông, trăng sao… và như muốn hòa nhập với khúc nhạc của bốn mùa thời tiết”. Tình yêu thiên nhiên ấy cũng được thể hiện trong bài thơ Mây và sóng. Nhưng ở bài thơ này, chúng ta còn nhận ra một điều rằng chính vẻ đẹp của cuộc sóng con người, tình người mới là bờ bến của tâm hồn thi nhân. Thiên nhiên dường như là một hình thức nào đó để con người bày tỏ tình yêu thương, để gửi vào đó sự sống bất diệt, không cùng. Tình người ấy kéo tâm hồn phiêu lưu về với cuộc sống bằng sức mạnh níu kéo của tình mẫu tử máu thịt, thiêng liêng.

Mây và sóng là hình ảnh mang tính tượng trưng cao. Đó là không gian mây (không phải mây gọi con mà là trên mây có người gọi con); không gian sóng (không phải sóng gợi con mà là trong sóng có người gọi con). Không gian mây – sóng là thiên nhiên hay còn là chốn diệu vợi, siêu nhiên? Đó là con (Con sẽ là mây…, Con là sóng…) trong trò chơi mẫu tử yêu thương. Hay còn là khát vọng hòa hợp giữa cái không cùng với tình đời gần gũi, là sự phát hiện vẻ đẹp của cái không cùng trong tình mẫu tử?

Bài thơ có bố cục hai phần. Về mặt hình thức, hai phần của bài thơ tương đối song trùng. Về nội dung, phần đầu là câu chuyện giữa con với những người sống trên mây và trò chơi con – mẹ/ mây – trăng; phần hai là câu chuyện giữa con với những người sống trong sóng và trò chơi con – mẹ/ sóng – bờ. Tất cả được thể hiện trong lời độc thoại của con – thực thể của chủ thể trữ tình. Mặc dù hình thức tổ chức câu thơ, khổ thơ, ý thơ tương đối song trùng nhau nhưng ẩn sâu dưới những hình ảnh của từng phần là mạch cảm xúc phát triển, lời mời gọi sau quyến rũ hơn lời mời gọi trước, hứng thú sau cao hơn hứng thú trước, tình mẫu tử trong câu chuyện sau cũng dào dạt hơn, mênh mang hơn… Lời mời gọi từ mây (Chúng tôi chơi từ khi thức dậy cho đến lúc chiều tà – Chúng tôi chơi với vầng trăng bạc) không hấp dẫn bằng lời mời gọi từ sóng (Chúng tôi ca hát từ bình minh đến tối – Chúng tôi ngao du nơi này nơi nọ mà không biết mình đến từ nơi nao), trong khi để đến được chốn mây khó khăn hơn (Hãy đến nơi tận cùng Trái Đất) trong khi để đến chốn sóng phiêu du hơn, quyến rũ hơn mà lại dễ dàng hơn (Hãy đến bên rìa bờ biển). Thêm nữa, lí do để từ chối lời mời gọi từ mây bức thiết hơn (mẹ tôi đang đợi ở nhà), lời mời gọi từ sóng hứng thú hơn mà lí do chối từ lại ít bức thiết hơn (Buổi chiều, mẹ luôn muốn tôi ở nhà); thế mà ở lần sao, khi sóng quyến rũ, con vẫn chối từ để được gần mẹ. Vì thế nên cung bậc tình cảm được đẩy lên từ “mái nhà ta sẽ là bầu trời xanh thẳm” cho đến “Con sẽ lăn, lăn, lăn mãi, cùng tiếng cười vỡ tan vào lòng mẹ – Và không ai trên thế giới này biết chốn nào là nơi ở của mẹ con ta”.

Trong đối thoại của con với mây và con với sóng đều thấy có câu “Con hỏi…”

Không yêu mến thiên nhiên, không ước muốn được gần với cuộc sống tự do, phóng khoáng của thiên nhiên thì chắc hẳn đã không có những lời hỏi tha thiết như thế. nhưng lòng đam mê thiên nhiên ấy chỉ càng tô đậm thêm cho tình mẫu tử trong mỗi trò chơi tưởng tượng của con. Con diễn đạt những phát hiện dường như rất mới mẻ của mình bằng chính “ngôn ngữ của tự nhiên”.

Con sẽ là mây và mẹ sẽ là trăng.

Con sẽ lấy đôi tay choàng lên người mẹ,

và mái nhà ta sẽ là bầu trời xanh thẳm.

Hay: Con là sóng và mẹ sẽ là bến bờ kì lạ

Con sẽ lăn, lăn, lăn mãi, cùng tiếng cười vỡ tan vào lòng mẹ

Và không ai trên thế gian này biết chốn nào là nơi ở của mẹ con ta.

Vậy là con có thể tận hưởng niềm mê say vũ trụ khoáng đạt, bao la, kì thú ở trong chính tình mẫu tử quấn quýt, thân thương. Và nếu như những người sống trên mây mê mải chẳng biết đâu là lúc dừng, những người sống trong sóng phiêu diêu không biết nơi nào là bến bờ thì con, trong niềm hân hoan của trò chơi tưởng tượng vẫn có má nhà xanh thẳm để chở che, vẫn có bến bờ kì lạ neo đậu, có lòng mẹ là chốn vĩnh hằng. Trò chơi tưởng tượng kia cũng mang đậm màu sắc tượng trưng, hay chính là tượng trưng của tượng trưng! Có lẽ những kì thú của tình người mới là vô cùng, vô tận. Trong hưng phấn tột cùng của trò chơi tưởng tượng ấy “mẹ con ta” tới được chốn siêu nhiên, đạt được cái hằng tồn không hình hài: Và không ai trên thế gian này biết chốn nào là nơi của mẹ con ta. Cũng như không ai biết được lòng mẹ rộng nhường nào, và con đã tan vào lòng mẹ. Lòng mẹ, tình mẹ vô độ mênh mông

Cái hay của bài thơ Mây và sóng là cái hay của “trò chơi tưởng tượng”, cái hay của sức gợi những suy ngẫm chiều sâu, cái hay của những khả năng ý nghĩa từ những câu chuyện trẻ thơ hồn nhiên, trong suốt.

Bài mẫu 4

Ta - go là nhà thơ hiện đại lớn nhất của Ấn Độ. Tác phẩm "Mây và sóng" được ông viết vào năm 1909, thể hiện thấm thía tình mẫu tử thiêng liêng giữa mẹ và con thông qua hình ảnh của một em bé và cuộc đối thoại với những người bạn trên mây và trong sóng. Những đứa trẻ thơ luôn khao khát được khám phá thế giới rộng lớn, được đi xa, vậy nên khi "trên mây có người gọi" em bé đi chơi, để "chơi với bình minh vàng", "chơi với vầng trăng bạc", em bé đã vô cùng háo hức, hỏi cách thức để được du hành. Sau khi nhận được câu trả lời "hãy đi đến tận cùng trái đất" để được đi chơi, khám phá thì em bé lại nghĩ về mẹ. Em nghĩ rằng mình không thể xa mẹ nên đã chọn cách từ chối. Em bé chọn ở lại cùng mẹ và cùng mẹ chơi những trò chơi "thú vị hơn": "con là mây và mẹ sẽ là trăng". Vậy là thay vì đi xa, em lại chọn bên mẹ "ôm mẹ" và khám phá điều hay trong chính ngôi nhà của mình. Nơi nào có mẹ thì nơi đó có niềm vui, hạnh phúc. Khi em bé đứng trước biển, lại có người "trong sóng" cất tiếng"gọi" em bé đi chơi, "ngao du nơi này nơi nọ" khiến em bé vô cùng tò mò và hứng thú. Nhưng khi biết phải "đi tới rìa biển cả", xa mẹ của mình thì em lại chọn lựa nghe theo lời mẹ, không muốn mẹ phải buồn "buổi chiều mẹ luôn muốn mình ở nhà". Và thế là thay vì lựa chọn ra đi, em bé lại trở về trong vòng tay của mẹ, chơi trò chơi "con sóng" và "bến bờ kì lạ" để được "lăn, lăn, lăn mãi rồi sẽ cười vang vỡ tan vào lòng mẹ". Có thể nói rằng, em bé có một tình yêu mẹ vô cùng tha thiết. Em lựa chọn bỏ qua tất cả những thú vui ngoài kia để được sà vào lòng mẹ, được mẹ ôm ấp, cùng mẹ khám phá thế gian nhỏ bé bên cạnh mình. Đó cũng là sức mạnh của tình mẫu tử, giúp ta vượt qua những cám dỗ của cuộc đời. Thông qua những đoạn đối thoại lồng cùng lời kể của em bé với những hình ảnh thiên nhiên đẹp và ý nghĩa, nhà thơ Ta-go đã ngợi ca về tình mẫu tử thiêng liêng, bất diệt của con người. Tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng, cao quý nhất của một con người và nó đã được thể hiện rất thấm thía qua tác phẩm Mây và sóng của nhà thơ Ấn Độ Ta-go.

Bài mẫu 5

Bằng việc dựng lên một đoạn đối thoại tưởng tượng của một em bé với người trên mây và sóng trong tác phẩm “Mây và sóng”, nhà thơ Ta-go đã cho ta thấy tình cảm mẹ con thiêng liêng vô bờ của em bé và mẹ của mình. Mở đầu đoạn đối thoại là tiếng của người “trên mây” vẫy gọi em bé đi ngao du cùng mình để ngắm “bình minh vàng”, “vầng trăng bạc”. Em bé vô cùng háo hức, muốn được đi cùng ngay để khám phá thế giới. Nhưng khi nghe thấy phải đi tới nơi “tận cùng của trái đất” và đồng thời phải rời xa mẹ của mẹ, em bé đã ngay lập tức từ chối “người trên mây” bởi vì “mẹ mình đang đợi ở nhà”. Em không muốn phải rời xa mẹ, dù đó có là việc khiến em vô cùng thích thú đi chăng nữa. Em trở về nhà với mẹ, cùng mẹ chơi trò chơi “con là mây, và mẹ sẽ là trăng”. Em “ôm mẹ” và cùng mẹ khám phá những điều mới lạ dưới mái nhà của mình. Lần thứ hai, em nhận được lời mời từ những “người trong sóng”. Họ gọi em đi ngao du “nơi này nơi nọ mà không biết từng đến nơi nao”. Em cũng vô cùng thích thú thế nhưng muốn làm được điều đó, em phải tới “rìa biển cả” và buộc phải xa rời mẹ của mình. Chính vì thế, em bé đã từ chối bởi vì em không muốn mẹ buồn lòng vì em: “buổi chiều mẹ luôn muốn mình ở nhà”. Em bé trở về nhà, tuy không được ngao du cùng “người trong sóng” nhưng em và mẹ đã cùng chơi một trò chơi thú vị “con là sóng, và mẹ sẽ là bến bờ kì lạ”, “con lăn, lăn, lăn mãi rồi sẽ cười vang vỡ tan vào lòng mẹ”. Với em bé, nơi nào có mẹ thì chắc chắn nơi đó có những niềm vui, niềm hạnh phúc. Vì vậy, em luôn lựa chọn được trở về cùng mẹ, từ chối mọi lời mời hấp dẫn ngao du khắp chốn, em chỉ muốn được “ôm mẹ”, được “vỡ tan vào lòng mẹ” mà thôi. Đó là tình cảm tha thiết, mãnh liệt mà em bé dành cho mẹ của mình. Thông qua những lời đối thoại thủ thỉ trong tưởng tượng của em bé với những người trong “mây và sóng”, nhà thơ Ta-go đã cho ta thấy một tình cảm mẫu tử thiêng liêng và tha thiết tới nhường nào! Tình cảm mẹ con là thứ tình cảm thiêng liêng, cao quý nhất của mỗi con người chúng ta.

Gợi Ý Phương Pháp Tiếp Cận Cho Bài Học Viết một đoạn văn nêu cảm nhận của em về tình mẫu tử qua bài thơ “Mây và sóng”

Với định hướng phát triển năng lực của bộ sách , các bài tập trong phần Viết một đoạn văn nêu cảm nhận của em về tình mẫu tử qua bài thơ “Mây và sóng” thường không đơn thuần chỉ là việc áp dụng một công thức cứng nhắc. Môn Ngữ văn Lớp 7 yêu cầu sự tư duy liên kết rất cao. Đối với các câu hỏi lý thuyết, học sinh cần rèn luyện kỹ năng đọc hiểu văn bản, trích xuất từ khóa (keyword) quan trọng để trả lời đúng trọng tâm, tránh lan man. Đối với dạng bài tập tính toán hay suy luận logic, điều quan trọng nhất là phải tóm tắt được đề bài (đề bài cho dữ kiện gì, yêu cầu tìm đại lượng nào), sau đó phác thảo sơ đồ tư duy giải quyết vấn đề trước khi bắt tay vào giải chi tiết. Lời giải được cung cấp trong bài viết này đã tuân thủ chặt chẽ nguyên tắc đó: luôn giải thích lý do tại sao lại sử dụng công thức/phương pháp này để các bạn dễ dàng theo kịp mạch tư duy.

Lưu Ý Quan Trọng Về Cách Trình Bày Bài Tập Môn Ngữ văn

Một bài giải hoàn hảo không chỉ cần đáp số chính xác mà còn phụ thuộc rất lớn vào cách trình bày. Đối với học sinh Lớp 7, việc rèn luyện kỹ năng trình bày khoa học, sạch đẹp là vô cùng cần thiết để ghi trọn vẹn điểm số trong các kỳ thi tự luận. Khi tham khảo lời giải Viết một đoạn văn nêu cảm nhận của em về tình mẫu tử qua bài thơ “Mây và sóng” trên website, các bạn hãy chú ý đến cấu trúc của một bài làm chuẩn mực. Nếu là một bài Toán/Lý/Hóa, hãy luôn nhớ ghi công thức tổng quát trước khi thay số, nhớ ghi đơn vị ở đáp số cuối cùng và có câu kết luận (Vậy...). Nếu là bài Văn/Sử/Địa, hãy trình bày thành các đoạn văn rõ ràng, có luận điểm, luận cứ rành mạch. Đừng bao giờ viết tắt những thuật ngữ chuyên ngành không được phép. Việc tuân thủ sự chỉn chu ngay từ khi làm bài tập về nhà sẽ giúp bạn tạo được thiện cảm rất lớn đối với giáo viên chấm bài.

Lời Khuyên Về Khả Năng Tự Nghiên Cứu Và Tham Khảo Khách Quan

Chúng tôi tạo ra chuyên trang lời giải sách môn Ngữ văn với mong muốn mang đến một "gia sư ảo" (virtual tutor) miễn phí, giúp các bạn học sinh tháo gỡ những khúc mắc ngoài giờ lên lớp. Tuy nhiên, kiến thức luôn mang tính đa chiều, đặc biệt đối với các câu hỏi mở, câu hỏi vận dụng sáng tạo (VDC) trong SGK. Đáp án mà chúng tôi đưa ra trong bài Viết một đoạn văn nêu cảm nhận của em về tình mẫu tử qua bài thơ “Mây và sóng” được xem là phương án tham khảo chuẩn mực và logic nhất, nhưng không phải là duy nhất. Chúng tôi luôn khuyến khích các bạn phát huy tư duy phản biện (Critical Thinking). Nếu bạn tìm ra một cách giải khác ngắn gọn hơn, thông minh hơn, hoặc có một góc nhìn lập luận sắc bén hơn so với bài giải mẫu, hãy mạnh dạn chia sẻ nó trong phần Bình luận (Comment) ở phía dưới trang. Điều đó chứng tỏ bạn đã thực sự thấu hiểu và làm chủ được môn học này.

Góc Thảo Luận Và Hỗ Trợ Chuyên Môn Trực Tuyến

Quá trình tự học môn Ngữ văn lớp 7 đôi khi sẽ khiến bạn cảm thấy đơn độc và bế tắc khi đối mặt với một vấn đề quá hóc búa. Đừng lo lắng! Chuyên mục hướng dẫn giải bài Viết một đoạn văn nêu cảm nhận của em về tình mẫu tử qua bài thơ “Mây và sóng” của chúng tôi được thiết kế đi kèm với hệ thống hỏi đáp tương tác trực tiếp. Nếu trong quá trình đối chiếu bài giải mà bạn phát hiện ra một dấu phép tính bị sai sót do lỗi đánh máy, hoặc có một bước biến đổi công thức nào đó quá tắt khiến bạn không hiểu được, xin vui lòng để lại ý kiến ngay lập tức. Đội ngũ giáo viên và các kiểm duyệt viên học thuật của website sẽ thường xuyên theo dõi các câu hỏi của học sinh để giải đáp, giải thích lại cặn kẽ (reply) trong thời gian sớm nhất, đảm bảo luồng kiến thức bạn tiếp nhận luôn được thông suốt và chính xác tuyệt đối.